Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

CON CHỈ LÀ TẠO VẬT

 
Tình yêu” chỉ 2 tiếng ấy thôi nhưng bao la rộng lớn biết mấy, tình yêu có trong mọi ngõ ngách, hiện hữu ở mọi nơi, trong mọi lĩnh vực của đời sống như kinh tế, khoa học, văn học nghệ thuật v.v…. ai cũng cần tình yêu từ bác sỹ, kỹ sư cho đến kẻ bần hàn khố ránh áo rơm…một tình yêu phổ quát đó là tình đồng loại hay người ta thường gọi là tình người mà ai sinh ra cũng đều có…”con người” chúng ta sẽ gặp họ ở bất cứ nơi đâu, trong nhà, trong trường, cơ quan, xí nghiệp, cty v.v..và khi người gặp người thì dù hiền lành khờ khạo hay thông minh giỏi giang thì chúng ta hãy luôn để tình yêu hiện hữu nơi chúng ta, có tình yêu chúng ta sẽ không sinh ra đố kỵ, thù ghét nhau…tình yêu sẽ sản sinh ra lòng độ lượng và người ta sẽ dễ dàng bỏ qua mọi lời xúc phạm hay là sự bội bạc…có ai đó đã nói cách trả thù cao nhất của tình yêu chính là : tha thứ …… 

…..Nhưng thế giới, xã hội hôm nay dường như rất thiếu vắng tình yêu, cách đây không lâu chúng ta nghe tin bên Mỹ có 2 anh em khủng bố một tổ chức về lĩnh vực thể thao, từ xưa đến nay người ta khủng bố rất nhiều nhưng chưa bao giờ khủng bố trong lĩnh vực thể thao, đến nỗi tổng thống Obama phải lên tiếng “ đây là một cuộc khủng bố ghê rợn nhất từ trước đến nay”, còn ở Việt Nam thì sao nhỉ ? chỉ mới cách đây không lâu chúng ta nghe tin một người vợ đã giết chết chồng mình chỉ vì bà kêu ông bán nhà nhưng ông không chịu bán sau khi ông đã trả nợ nhiều lần cho bà vì bài bạc…và trong cơn bực tức người ta đã đánh mất đi tình yêu, quên đi tình nghĩa nở ra tay giết chết người đầu gối tay ấp với mình, đầu độc nhưng ông vẫn chưa chết thì bà tiêm thẳng thuốc vào người, một mũi không chết, 2 mũi cũng thấy chưa chết và bà lại tiêm tiếp mũi thứ 3 cho đến khi ông chết mới thôi, thật đáng buồn và đau xót chỉ vì máu đỏ đen mà ra…rồi cũng tại Việt Nam cách đây không lâu có một cô bé sinh viên độ chừng 19, 20 sau khi quan hệ với bạn trai và không biết mình có thai, khi đi khám thì bác sỹ nói không thể phá được nữa , khi bạn bè của cô bé đến nhà chơi và vì sợ bị phát hiện nên chạy vào toilet trốn và đẻ em bé ở trong đó luôn…em đã bóp mũi em bé và bỏ vô bao xốp cũng may các bạn em chạy vào kịp và em bé vẫn còn sống sót…chỉ vì ham vui, ham muốn xác thịt mà người ta đã đánh mất chính mình, và khi hậu xảy ra thì người ta sợ cha mẹ la rầy, hàng xóm gièm pha và cách giải quyết cho sự sợ hãi là người ta giết đi đứa con của mình…đứa bé là vô tội mà, thật buồn thay v.v……cỏ không phải lên án hay xét đoán người khác mà ý cỏ muốn nói rằng “con người vốn yếu đuôi” có thể trước đây người phụ nữ giết chồng là một người phụ nữ hiền lành chỉ vì sự cám giỗ của cờ bạc mà ra nông nỗi….có thể cô bé tính giết con mình hoặc bao nhiêu cô bé khác phá thai chỉ vì sợ chịu trách nhiệm có thể trước đó cũng là những cô bé ngoan hiền nhưng vì lối sống xã hội đầy dẫy những cám giỗ và họ không cách sao vượt qua được...

 Tình yêu của người cũng như ta ….”với tình yêu” : chúng ta thấy rằng ta hay giặc cũng có những tình yêu như nhau ( đừng có : vì tương lai con em chúng ta đập chết cha ông con em chúng nó )… và nếu “không có tình yêu” : chúng ta sẽ xem ai cũng như là sói cả, mà đã là sói thì phải nghi kỵ, giẫm đạp lên nhau, loại trừ nhau v.v…nếu vẫn còn tình yêu thì người ta luôn buộc phải chọn lựa sự tha thứ vì tha thứ là vẻ đẹp thanh cao của lòng người… nhưng khi “tình yêu vắng bóng” : người ta sẳn sàng đi đánh ghen, và dường như mọi tội lỗi người ta trút hết cả lên đối tượng mà người ta đánh ghen mà quên mất đi tình yêu phổ quát “tình người” nếu anh a không chịu thì cô b có giở trò gì cũng vô ích… 

 Dựa vào định kiến và “thiếu hẳn tình yêu” : ”mấy đời bánh đúc có xương mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng” vì định kiến mà người ta luôn cho rằng mẹ ghẻ thì đều xấu cả, nên khi trẻ em học được điều đó chúng luôn giữ khoảng cách với người mẹ kế ( nếu như người vợ trước qua đời mà để lại con thơ thì người chồng đi thêm bước nữa để có người chăm sóc con cái thì hoàn toàn hợp lý không có gì là xấu cả )…đạo công giáo cho phép nếu người vợ hay chồng qua đời hơn một năm thì họ có quyền đi thêm bước nữa…thế mà vẫn có người bàn ra tán vào vụ mẹ ghẻ con chồng, rồi khuyên phải nên để tang 3 năm mà người đời vẫn làm, tang là tang ở trong lòng chẳng lẻ sau 3 năm thì quên tất tần tật người vợ quá cố… ( bó toàn thân.com…sao mà dám hó hé vì thế nào cũng : thoa chưa lập gia đình sao mà hiểu bằng các chị hi hi…) 

 Và có rất nhiều hiểu lầm và định kiến trời ơi đất hởi ví dụ như : có rất nhiều phụ huynh cứ nhất thiết con mình phải lấy người có đạo thì mới đồng ý còn ngoại đạo thì không ( đến nỗi trong một lần giảng lễ cha xứ phải nói : tôi thấy thật ngộ có rất nhiều bậc cha mẹ có đạo nhưng dường như chẳng hiểu gì cả, cứ chia rẻ tình yêu của con cái vì chúng quen người ngoại đạo và bắt ép con mình phải lấy người có đạo như vậy là sai trái rồi, đạo công giáo luôn khuyến khích người ta theo nhưng không bao giờ ép buộc, vẫn có phép chuẩn đạo ai người nấy giữ )…rồi nhiều lúc đi thăm viếng các gia đình tôn giáo bạn cỏ biết có rất nhiều người luôn hiểu lầm là đạo Chúa không hiếu thảo chỉ vì người ta không thấy cúng kiếng gì cho người chết cả và họ nghĩ rằng đạo công giáo không thờ và cúng kiếng cho tổ tiên ( thật ra người chết họ cũng xót xa lắm khi họ không ăn được và xài tiền được mà người sống cứ cho ăn, cho xe, cho tiền trong khi bao nhiêu người sống phải chịu đói…đây là suy nghĩ của cỏ thôi hi hi…mong đừng ai hiểu lầm mà ném đá cỏ tội nghiệp, cỏ nghĩ cúng kiếng và đốt vàng mã chỉ là một tập tục thói quen thôi, nếu không loại bỏ được thì hãy nên tiết kiệm và kiêng bớt ), thật ra trong điều răng thứ 4 Chúa dạy phải luôn thảo kính cha mẹ lúc còn sống hay đã qua đời, mùng 2 tết ở nhà thờ có lễ kính nhớ ông bà tổ tiên và vị linh mục luôn kêu gọi giáo dân phải cố gắng đi lễ ngày này để cầu nguyện cho người sống cũng như đã khuất, và trong buổi kinh tối gia đình họ luôn cầu nguyện cho ông bà tổ tiên nên không thể nói người công giáo không hiếu thảo được khi ngày nào họ cũng nhớ tới các bậc tổ tiên nếu như họ chịu khó đọc kinh tối hàng ngày…và trong nhà ai cũng có bàn thờ tổ tiên nếu như chúng ta chịu khó nhìn … 

 Một thế giới với biết bao tôn giáo, bao định kiến, bao tội ác, bao đói nghèo, bao đau khổ v.v…ai trong chúng ta cũng muốn thay đổi thế giới để có được một thế giới tốt đẹp hơn ( nếu là người dù có chút ít khả năng ai cũng muốn làm điều đó vì đơn giản chúng ta là "người” và luôn muốn cống hiến sức lực để “đồng loại” chúng ta có cuộc sống tốt đẹp hơn“ nhưng sức lực vẫn chưa đủ vì còn đó những thành kiến, những cuộc khủng bố, những đói nghèo, những đau khổ v.v…vậy nên chăng thêm chút tình yêu của chúng ta vào đó ? vậy thì chúng ta phải sống với một tình yêu như thế nào ? chúng ta hay nghe “ Thiên Chúa là tình yêu” sao không là câu “ Thiên Chúa nhân hậu, Thiên Chúa từ bi, Thiên Chúa tốt lành v.v…” vì 2 chữ tình yêu đó đã nói lên tất cả, tình yêu Thiên Chúa dành cho con người không giống như con người dành cho con người, là Thiên Chúa nhưng Chúa Giêsu vẫn là một con người như chúng ta, và Người là một nhân vật lịch sử …Thiên Chúa không đứng một chỗ để con người tìm đến tình yêu của Ngài mà Người tự tìm đến họ…Người đi đến người phụ nữ ngoại tình để giải vây cho chị, Người đến với những người nghèo khó bệnh tật chữa lành cho họ, đến nhà ông gia kêu thu thuế ban ơn cứu độ, giúp cho tên trộm cướp trắng án “anh sẽ được vào nước trời với tôi” v.v…và con người đã đáp lại tình yêu đó như thế nào ? người ta bắt bớ, sĩ nhục, đánh đập, treo Ngài lên thập giá cùng với 2 tên trộm cướp dù Ngài chẳng có tội tình gì, một tên lính còn cho Ngài uống giấm, dùng giáo đâm cạnh sườn Ngài v.v…. nhưng Chúa Giêsu đã đáp lại như thế nào nhỉ ? “ xin Cha tha tội cho họ vì họ không biết việc mình làm” quả thật đó là một tình yêu bao la không kể xiết, chúng ta có thể nói rằng trong mối tình với con người Chúa Giêsu đã cho hết, cho sạch và trắng tay … kể cả địa vị Thiên Chúa ngài cũng trút bỏ để sống với thân phận con người, chịu đau khổ, chịu chết trên thập giá để mang ơn cứu độ cho nhân loại….thế là tốt rồi, chúng ta không hư mất, không chết luôn mà có hy vọng vào một đời sống mới, mà ở đó sẽ không còn đau khổ, không còn thù hận, không còn đố kỵ v.v…vậy thì dù trên đời có xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa đi chăng nữa thì hãy luôn bình tĩnh sống trong tinh thần tỉnh thức mọi người nhé…và chúng ta hãy luôn tin con người dù có yếu đuối phạm tội nhưng vẫn được Thiên Chúa yêu thương tha thứ và kêu gọi trở về…vậy thì quá tốt rồi ạ, con người ai cũng giống như ai rồi cũng sẽ lớn, sẽ già, sẽ bệnh và rồi sẽ chết…vậy thì ước mơ lớn nhất của đời người chắc phải là thiêng đàng rồi…và vì ta có ước mơ làm bác sỹ, kỹ sư, nhà bác học, tổng thống v.v..hay gì gì ghê gớm hơn nữa …rồi một lúc nào đó ta cũng nhắm mắt xui tay…nhưng chết không phải là hết vì người có niềm tin thì chết không bao giờ là hết…con người đáng thương nhất không phải vì người đó nghèo, thất học, bị tật nguyền v.v…mà là không có niềm tin, và khi không có niềm tin người ta dễ rơi vào tình trạng “coi trời bằng vun”… 

 Có một câu chuyện vui thế này : có một anh chết đi và gặp Thánh Phê rô ( Chúa giao cho Thánh Phêrô giữ chìa khoá nước trời ) anh ta trưng ra rất nhiều thứ để xin thánh Phê rô cho vào thiêng đàng Này nhé con có chứng chỉ rữa tội nè ! Nhưng thánh Phê rô lắc đầu và nói chưa đủ Con có giấy xác nhận xưng tội Thánh Phê rô : vẫn chưa đủ Con có bắng thêm sức Thánh Phê rô : vẫn chưa đủ Con có giấy hôn phối nữa nè Thánh Phê rô : vẫn chưa đủ Anh ta bực nhọc nói : vậy con còn thiếu thứ gì nữa ? Lúc đó Thánh phê rô mới nói : những thứ ấy rất cần thiết nhưng chỉ là phụ thôi, anh cần phải có phù hiệu cơ Phù hiệu ? …anh ta ngạc nhiên hỏi : phù hiệu gì ? Thánh Phê rô : phù hiệu đó là “ cứ dấu này mà người ta nhận biết anh em là môn đệ của thầy là anh em hãy yêu thương nhau “… khi ở trần gian anh đã không có đeo phù hiệu này, xin mời anh xuống lửa luyện tội thanh luyện lại chờ ngày lên thiêng đàng…. Hi hi hi….đó là những suy nghĩ, câu chuyện vui thôi trong một ngày rãnh rỗi không có đi làm vì cỏ bị bệnh …có ai đó đã luôn nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta sống ở trần gian này chính là thời gian để chúng ta tích luỹ kho báu nước trời…và…người ta chỉ có một đời để sống tốt… hãy nhìn Nick Vujicic như là một phép lạ.