Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

CHÚA ƠI



Chúa ơi, ngay lúc này đây, vâng chính khoảnh khắc này, có bao nhiêu phận người đang bị bỏ rơi trong nỗi cô đơn đến ghê người, những nỗi sợ kinh hoàng cho bế tắc của hiện tại không biết đến ngày mai, những ám ảnh của quá khứ đau thương vẫn không thể nào phai mờ trong kí ức? Và ai oán làm sao, từng dòng tâm sự của họ như câu xé cõi lòng:
“Lạy Chúa, tại sao lại là con?
 Tại sao Ngài bỏ con?
Tại sao Ngài không đỡ nâng con?
Giúp đỡ con?
Tại sao không cứ lấy đi mạng sống này?
….
Ba năm đã trôi qua rồi đó
Ba trăm sáu mươi lăm ngày của một năm
Mỗi đêm trôi qua, một phần trong con chết đi
Con đã khóc nhiều
Nằm lăn lóc bên những nỗi đau
Lê lết đi từng bước đi
Và mỗi bước là từng nỗi đau sâu thẳm
Cuộc sống không chỉ là trò chơi, bởi những nỗi đau đó thật rất THẬT, Chúa ơi.
Bởi vì mỗi đêm thân thể con nhói đau
Và không một ai con có thể gọi tên
Hay hiểu những nỗi đau về thể xác hay tâm hồn con đang phải nếm
Ba mẹ con là những kẻ xa lạ,
Gia đình chính là thứ con ghét
Bởi ông bà mà con mến yêu đã vội vàng bỏ đi,
Đi đến nơi mà con không được phép đến.

Con đã bị bao trùm trong Hỏa Ngục, thì Lạy Chúa, sẽ chẳng có lý do gì con phải sống cho đúng,
“Sống như thể mỗi ngày như là ngày cuối cùng”
Bởi vì quá khứ nhơ bẩn của chính con
Tất cả mọi cảm xúc của con đã bị phá hủy
Và con vẫn bước đi, vẫn sống, và thở, những hơi thở của rỗng không và hư vô.

Sự ngây thơ trong trắng của một đứa trẻ đã bị lấy đi mất rồi.
Và không một ai thấy được sự vỡ vụn trong con
Những vết vỡ vụn tan nát và chết đi dần dần
Những phần bên trong của con đã chết, chết nhanh hơn những tế bào của xác thịt.
Và con không còn một nơi nào để trốn

Bởi vì từng phần bên trong đang ăn mòn ra đến bên ngoài
Và con không biết mình phải làm gì
Người ta nghe, người ta nhìn thấy con
Và họ vẫn không hiểu điều gì hay tại sao hình thành con người/tính cách của con như thế.
Và hãy cứ kết án đi, hãy cứ mà xét đoán.
Bởi vì con đã không còn quan tâm nữa rồi…”

Mãi mãi con thật sự không dám tin nếu không tự mắt thấy tai nghe những xúc cảm đó, những câu thơ lời văn đen tối đó đến từ một tâm hồn thơ trẻ chỉ khoảng trạc tuổi con.
Vâng đó chỉ là một điển hình thôi, còn mấy mươi dòng tâm sự trong quyển sách đã được xuất bản với cái nhan đề xót xa “Hãy câm đi mà hét” của tụi bạn cùng lớp con nữa; hay ở đâu đó quanh đây những cõi lòng sâu thăm thẳm được ví von như “vũ trụ thu nhỏ” của muôn vạn con người ngày ngày bước đi trên mặt đất, hân hoan trong niềm vui cùng bao nụ cười hay sầu khổ miên man trong những giọt lệ tưởng chừng như bất tận. Ngày ngày người người làm tổn thương nhau, ngày ngày người người xét đoán nhau, nhưng không mấy ai dám nói lên nỗi khổ của lòng mình vì lòng tự ti, mặc cảm, và không mấy ai cảm thông hay hiểu được động cơ hay nguyên nhân xót xa đằng sau một hành động điên cuồng của những phận người yếu đuối nhiều lần bị tổn thương đến chai sạn, những đổi thay thất thường sáng nắng chiều mưa của tâm-sinh lý trong mỗi một con người. Tích tắc cái nhịp quay đều của thời gian cũng đủ khiến bao người lao đao. Vẫn cái nhịp tích tắc đó mà sao lê thê là thế cho những ai phải mòn mỏi đợi chờ, phải vật lộn với từng trận đói cồn cào. Vẫn một nhịp tích tắc đó mà sao lại nhanh đến chóng mặt cho những ai vùi đầu trong công việc chỉ ước sao thời gian hãy dừng lại một chút, một chút thôi để được thảnh thơi, được nhắm mắt mà lãng quên mọi sự thay vì vài nốc café vội mỗi sáng.
Chúa ơi, màn đêm lại lặng lẽ buông xuống theo nhịp quay đều của thời gian đó, con dâng Ngài từng chút một tất cả mọi cảm xúc của con người, những niềm vui khó tả của người được yêu thương chiều chuộng, nỗi đớn đau của những linh hồn cô đơn bị bỏ rơi trong bóng đêm u tối của cuộc đời, chút lo lắng sợ hãi của kẻ an vui sung túc tưởng chừng như sở hữu tất cả nhưng vẫn tay trắng hư vô, nỗi nhớ vu vơ của người tình lẻ loi đợi chờ trong chiều mưa, các nỗi khắc khoải của người nhớ thương quá khứ, của các mầm non hy vọng vào ngày mai…
Con không kể lể và càng không có quyền than vãn cho phận người mà bào chữa cho các hành động điên cuồng hay nghĩ suy ngốc nghếch của mình vì Lạy Chúa, hơn ai hết Ngài đã sống, sống trọn kiếp Người vì con và vì cả thế nhân - không loại trừ một ai.
Nếu nhìn trên một khía cạnh nào đó, con chẳng khác mấy Barabbas năm xưa, một kẻ trộm cướp khét tiếng đáng bị tử hình cho xã hội được công bằng. Ồ không, dĩ nhiên ở thời buổi “cấp tiến” bây giờ thì con chẳng trộm cắp những thứ vật chất rẻ tiền thuộc tầng lớp “cơ sở hạ tầng,” mà tệ hại hơn là những tài sản vô hình thuộc “kiến trúc thượng tầng.” Con đánh cắp sự thật bằng một lời nói dối, lấy mất bình yên nếu để ai đó phải lo lắng, phải đau lòng; lấy mất tình yêu nếu một ai đó phải ghét, trộm mất niềm vui nếu để ai đó phải buồn…………….Và nếu Ngài là một vị quan tòa chính trực công minh thì Lạy Chúa không ai trong chúng con thảnh thơi mà thoát tội. Thế nhưng Ngài đã chịu chết, chết thay cho Barabbas, thay cho chúng con, chẳng phải vì Tổng Trấn Philato có quyền thế, chẳng phải vì quân lính quá đông, cũng chẳng phải bởi miệng lưỡi chua cay của đoàn người Do Thái, nhưng vì Ngài đã chọn thế, là vì chúng con, vì một tình yêu bất diệt từ muôn thưở của người Cha dành cho đàn con hoang lạc. Người đã chấp nhận án tử để chúng con được sống, chấp nhận đau buồn để cho chúng con một bờ vai, chấp nhận dùng Máu để kiện toàn bộ luật của Công Lý đó là Tình Yêu.
Nhưng Chúa ơi, có gì ai oán hơn nếu dùng danh Cha, danh Trời mà phân rẽ, xét xử anh chị em, dùng công lý mà kết án kẻ đã bị công lý bỏ quên từ thưở lọt lòng?
Họ bảo “nó” “côn đồ”, và giá như một ai đó cảm thông “nó” đã được “dưỡng nuôi” trong gậy gộc. Họ bảo “hắn mất hết tính người” nhưng nào ai thấu “hắn” chưa từng biết đến tình người suốt những ngày lang thang khắp chốn. Đời làm vỡ gương thì xin đời chớ đừng hận gương làm mình chảy máu tuôn lệ, vì hãy nhìn xem trong gương chính là đời đó. Từng mảnh vỡ vụn của cuộc đời có khi nào ghép lại được không Chúa ơi?
Lại có gì thê lương hơn nữa cho bằng một tình yêu bị vùi dập vào lãng quên? Có ai không đau khi bị người mình yêu chối từ? Có ai không xót khi người mình yêu không biết mình yêu họ?
Chúa ơi, có đau lắm không, khi anh bỏ đạo, chị thôi đi lễ, em ngưng cầu nguyện thay một lời cự tuyệt tình Cha? Chúng con hỏi tại sao Cha bỏ rơi chúng con, chúng con hỏi tại sao Cha không nghe lời chúng con nguyện cầu nài xin?  Tại sao và muôn vàn tại sao khi mỗi bước đi, đời làm chân chúng con đẫm máu. Chúng con ngưng hi vọng vào kiếp sau vì vẫn chưa lê bước qua khỏi đời này. Con biết có nhiều người, vâng, khảo sát cho thấy đến khoảng 50% sinh viên đại học Mỹ đã ít nhiều lần đấu tranh với ý nghĩ tự kết liễu đời mình. Không một ai muốn chết cả, nhưng ít nhiều muốn thoát khỏi thực trạng rối bời của hiện tại. Lòng sợ hãi, lo lắng, bất mãn và mỏi mệt dễ dàng làm chúng con xa rời Cha.
Trong vườn cây dầu năm nào Ngài đã đổ từng giọt mồ hôi máu, khóc cho cuộc tình duyên không thành, khóc cho kẻ phản bội vong ân, khóc cho phận người hèn mọn yếu đuối…
Và con nguyện mong sao những ai đang sầu khổ biết Thiên Chúa của đất trời vẫn chưa một lần lãng quên họ.
Một lần ngã, hai lần ngã rồi lại lần thứ ba, Chúa con đã bước, từng bước lê lết với những vết roi hằn.
Ước chi những ai gục ngã kiệt sức biết Thiên Chúa đã và sẽ không bao giờ bỏ cuộc nơi họ, vậy xin họ đừng bỏ cuộc, đừng ngừng cố gắng.  
Hai vết đinh xuyên tay, một lưỡi dao đâm thủng cạnh sườn: “Lạy Cha xin tha tội cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm.”
Con nguyện mong cho những ai lầm lỡ lạc lối biết tìm đường quay về, biết họ đã được thứ tha và biết đón nhận tình Ngài. Amen





Hay….chắc đây là của chuột đà nẵng ( một cô bé trên blog mà cỏ rất thích ), mình chắc không lầm...một bài mà cỏ coppy lại đã từ rất lâu không nhớ khi nào,  giờ đọc lại vẫn thấy xúc động,  cũng giống như khi chúng ta đọc những bức thư  tình của  Macgơrit gửi cho Đuyvan trong tiểu thuyết trà hoa nữ… cảmr xúc về những phận người …rất hay, có những lúc con người ta thật cao quý biết baoTop of Form
Bottom of Form